Anh,tôi và máy tính

21 Th5

Ngày hn gp nhau, tri không nng cũng không mưạ Tôi đến sm nên nhìn thy anh trước. Tôi nhm mt li ri m mt ra, hy vng cho giác …
Ngày mi quen nhau, tôi đã na đùa na tht: “Anh ging ht chiếc máy vi tính. Đầu là CPU, gương mt là màn hình, cái ming là bàn phím, còn trái tim là con chut”. Anh gí ngón tay vào trán tôi, cười to: “Em ch khéo tưởng tượng, làm sao ging được, bi anh biết yêu em. Anh ch ging máy vi tính ch biết x lý rt nhanh mi tình hung”. Đến lượt tôi phì cười nh li bui đầu gp anh, vi mt kiu t tình quái l chng ging a
Hôm y, mi np đơn xin vic xong, va hi hp va lo, tôi ghé mt quán nước gn trường cũ, gi ly cà phê ung trn tĩnh. Đang ngi thn th, tôi cm thy nong nóng sau gáy, quay li thì bt gp mt ánh mt. Chúng tôi nhìn nhau tht lâu, na như mun thi gan, na như trêu đù Anh đột ngt đứng pht dy, tiến đến bàn tôi ri nói mt mch: “Anh là Minh, k sư tin hc. Anh mun biết tên và địa ch ca em!”. Lúc y, như b thôi miên, tôi ngoan ngoãn xé vi mnh giy, ghi tên và s đin thoi ri đưa cho anh.
Ti đó, anh gi đin đến tht. Nói chuyn vi nhau gn hai tiếng đồng h, “nu cháo đin thoi” như tôi hay nói đù Ba ngày sau, anh xut hin trước ca nhà tôi, tay ôm mt bó hoa hng …
Bn bè khen: “Chúng mày đẹp đôi!” và trm tr v mi tình lãng mn, tưởng ch có trong phim hay tiu thuyết. Chng ai biết rng, tôi và anh khác nhau như nước vi la, như mt trăng vi mt trờị Anh trm ngâm ít nói, tôi liến thong luôn ming. Anh có th ngi sut ngày bên cnh chiếc máy vi tính, cũng như tôi ngi sut ngày vi my quyn sách.
Có khi, my tun lin, tôi không thy mt anh. Nhng li thăm hi qua đin thoi, lúc đầu làm tôi vui vui, nhưng sau đó làm tôi thy ti thân. Sau na là bun, trng vng và cui cùng là cm giác bc bi, chán nn.
Có ln, tôi trách anh ch biết sng hết mình cho công vic mà không biết hết mình cho tình yê Cho là tôi ích k, anh bo: “Ghen t vi con người ch ai li ghen t vi máy vi tính”. Gp nhau, anh tiếp tc say sưa nói toàn chuyn tin hc, k v nhng người bn mi quen được trên mng. Tôi tp thói quen im lng bên anh, nghĩ ngi chuyn văn chương. Đôi khi tôi cũng t hi, phi chăng đó là người mình yê
Chúng tôi chia tay nhau, sau mt ln tôi m nng. Cô bn thân đến tìm anh báo tin, anh vn dán mt vào màn hình máy tính. Đúng ba hôm sau, anh mi đến bnh vin vi n cười hi li vng v.
Ngày chia tay nhau tri không nng, không mưa, chng có mây đen mù mt, mà cũng chng có giông t đầy tri … Tóm li là không lãng mn chút nà
Thnh thong, anh khuy động tôi bng nhng tiếng chuông đin thoạị Ln nào cũng vy, nhn ra ging anh, tôi lng l gác má Bn bè bo: “Mày bướng bnh, c chp quá”. Tôi lc đầu, cười mà a nước mt.
Tôi ct tóc ngn, tr li thói quen ngi quán cà phê mt mình, do ph lang thang mt mình, thc khuya hơn, nhưng đọc sách ít hơn và bt đầu tin là có s phn.
Bn bè gii thiu lin my chàng để tôi làm quen, nhưng không ai … ging anh c. Nga, cô bn thân đến kéo tôi ra khi trng thái “trm ut” bng cách r tôi đi hc thêm tin hc. Tôi đồng ý vì mun biết nhiu hơn v thế gii ca anh, thế gii đã biến anh tr nên y ht mt chiếc computer lnh lùng, không hn.
Đến lượt tôi sut ngày ngi bên máy vi tính. Tôi vào mng Internet, tìm thêm nhng thông tin cho ngh nghip. Và ri tôi cũng thy thinh thích chuyn gu vi nhng người bn không biết mt.
Đang lúc tôi bt đầu tin trong ký c con người có phím delete như máy vi tính, thì mt người khác xut hin. Chúng tôi quen nhau qua mng Internet. Lúc đầu, tôi b n tượng bi cái tên rt l: Downcome, thế là tán gu th. Trò chuyn my ln mi biết anh chàng cũng là mt k sư tin hc. “Downcome nghĩa là tht bi, sao anh li chn tên ấỷ” “Bi vì tôi thích và vì tôi cũng đã tng tht bạị Còn em sao li chn tên Soundless”. “Vì hi trước nói nhiu quá, nên bây gi mun im lng” “Chúng ta có th là bn được không?”.
Tôi th ht ra, cm thy thi gian dường như trôi ngược li, bt chp các định lut vt lý. Tôi tr li: “yes, sir”.
Hu như ngày nào chúng tôi cũng vào mng trò chuyn vi nha Lũ bn ngc nhiên: “Mày điên ri, tìm quên h?”. “ thì điên, mà có l cũng sp quên được ri”. Tôi mnh ming, nhưng li git mình t hi, quên mt con người nhanh chóng không biết là điu tt hay điu xấụ
Downcome bo: “Nói chuyn vi Soundless tht vu Soundless làm tôi va nh li va quên mt người”. “Tôi cũng có cm giác ging y như vy”. “Nếu ngày xưa tôi được gp Soundless thì có l tôi không thành Downcome”. “Vì không gp Downcome nên tôi mi thành Soundless”. “Vy thì cho xin địa ch nhà nhé!”.
Tôi cht rùng mình: “Không, không, chuyn gu là đủ, biết nhiu không khéo li kh nhiu”. “Sao bi quan thế!”. “Đó mi là lc quan”. “Đừng bt chước Hămlet suy tư gp g hay không gp g, mà phi bt chước Juliet hi Romeo ai đưa li cho chàng đến đây”.
Tôi tp làm Hămlet, suy tư mt my ngày lin. Chuông đin thoi li reo, ln này tôi ngi im, đếm được mười ba tiếng thì nó im bt, bng thy nh lòng.
My ngày sau, Downcome li r gp nha Tôi vn phân vân: “Gp nhau biết đâu thêm bun”. “Thì hai người bun cùng đi tìm mt nim vui”. “Triết lý hơi b xoàng”. “Ngh nghip có dính đến văn chương phi không?”. Tôi cht run: “Sao anh biết” “Đã tng có mt người bn gái có l cũng ging như Soundless”. “Không gi được à?”. “Tut khi tay mt ri”. “Cm giác thế“. “Tiếc và bun. Nhưng đừng nói na, để gp nhau nói nhiu hơn”.
Tôi tò mò: “ thì gp. Cà phê Văn khoa nhé!”. “Có cn ám hiu gì không? Tôi mc qun xanh, áo đỏ, đội nón trng, xách cp đen … “. Tôi cười phá lên trước máy vi tính: “Nên mc đồ đen như Hămlet”. “Nói chuyn nghiêm chnh đi, làm sao để nhn ra Soundless?”. “Tóc ngn, mt to, ming rng, mũi hếch, qun jean, áo xanh”. “Còn tôi cũng tóc ngn, mt va va, ming rng, mũi không hếch, qun Jeans, áo sc xanh. à này, tôi nói mt điu rt quan trng, rt tht lòng: Tôi yêu em”.
Tôi m to mt nhìn dòng ch trên màn hình, thy nhói tim. Sao trên đời này có nhng người ging nhau đến thế.
Ngày hn gp nhau tri li không nng cũng không mưạ Tôi đến sm nên nhìn thy anh trước. Tôi nhm mt li ri m mt ra, hy vng cho giác, rng Downcome và anh Minh ngày xưa ca tôi không th cùng là mt ngườị Anh tháo kính, đưa tay di mt, ri đeo kính vào và qu quyết tiến đến bàn tôi ngồị Chúng tôi im lng, nhìn nhau rt lâu ri cùng cười phá lên.
Bây gi tôi và anh nói chuyn vi nhau bng đin thoi, bng mng máy tính và c nhng ln gp g. Tôi thy anh bt ging chiếc máy vi tính. Bn bè bo: “Mt kết cc có hậụ Hóa ra thi hin đại vn có nhng chuyn c tích dành cho người ln”. Khi tôi thì thm: “Cám ơn tri cho em gp li anh”, anh vi ngt li: “Em đừng cám ơn tri, em phi cm ơn máy vi tính”. Chúng tôi li cười và âu yếm nhìn … chiếc máy vi tính.

Hà Vân

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: