Kiêu hãnh tuổi 18

20 Th3

…Tuổi 18 kiêu hãnh…

“18 tuổi…Tôi chạm ngưỡng cửa cuộc đời chông chênh với mối tình đầu tan vỡ cùng bảng điểm lớp 11 trượt dốc nặng nề…”

“Liệu mà lo cái thân mi đi. Lên lớp 12 rồi mà suốt ngày cắm đầu online, chat chit. Con người ta nhà nghèo, phụ giúp cha mẹ tối mặt tối mũi, vậy mà đậu hai ba trường đại học. Nhìn lại mi kìa, lớp 11 dễ như vậy mà cũng học không xong, từ học sinh giỏi mà mém xuống hạng trung bình, coi sao được?

Đừng để ba mẹ phải nhắc nhở nữa, lớn rồi, lòng tự trọng cũng phải có chứ! Năm sau không vô đại học được thì ở nhà lấy chồng luôn đi con!”.

Mặc cho mẹ vừa nhặt rau vừa quát, tôi vẫn điềm tĩnh đón nhận từng lời, không cãi lại, không đôi co. Lỗi do mình, mình chịu. Hơn nữa mẹ đâu có biết lý do vì sao tôi lại trượt dốc, và đời sống nội tâm của tôi đã phải gánh chịu những biến đổi to lớn, mất mát thế nào. Rầy một hồi, hình như mẹ tôi nén tiếng thở dài, buồn bã xuống bếp. Tôi cũng tắt PC, mắt rưng rưng…

Tuổi 18 của tôi dường như chưa đủ chững chạc để có thể đương đầu với mọi sóng gió. Vài tuần nữa bắt đầu đi học chính thức rồi, mà tôi vẫn mơ màng ở nơi nào đó xa lắm, và tâm trạng vẫn chưa dứt ra khỏi mớ buồn u ám kia…Biết sao bây giờ, tuổi 18 chỉ cứ nghĩ luẩn quẩn, không tìm ra lối thoát được…

“Ngươi mới đổi kiểu tóc nữa à? Quào, xem ra tình hình chuyển biến thật tồi tệ” – Quân nhìn tôi chăm chú, buột miệng nói, rồi quay đi chỗ khác, để tôi được tự nhiên.

“Sau khi cắt tóc, mẹ đã nạt một trận. Ta phải duỗi lại để tóc bình thường. Thử nghĩ xem, vào năm học mà để cái đầu lỉa chỉa như thế, không bị kêu lên khảo bài liên miên cũng bị thầy Toán chú ý, nói bóng gió này nọ. Mà ta không thích là tâm điểm” – khuấy cốc ca cao, tôi điềm nhiên uống, sau đó lại chiếc xích đu Quân đang ngồi, đong đưa.

“Ngươi có vẻ gì đó rất đỗi bí ẩn. Ta nhận xét thật lòng. Biết nhau 3 năm rồi nhưng chưa bao giờ ta hiểu về ngươi trọn vẹn. Ngươi có lúc rất nhí nhảnh, khi thì lại già dặn và điềm đạm. Cách ngươi đối mặt với sóng gió cũng “chẳng giống người” nữa!”

“Ý ngươi là sao?” – Tôi trừng mắt, ra vẻ đe dọa, một kiểu quen thuộc mà tôi dùng để bắt nạt Quân…

“Thôi, em sợ chị rồi… Giờ học bài nào!”.

Có đôi lúc tôi thấy mớ kiến thức lớp 12 cực dễ, lại cũng đôi khi tôi trông chúng quá đỗi xa vời. Tôi có thể ngồi hàng giờ để chép vài chục trang Văn, nhưng lại lười làm 10 câu trắc nghiệm Lý. Khi khựng lại ở một câu nào đó chưa giải ra, tôi quăng sách vở và tót lên chỗ PC, ngồi chễm chệ và rung đùi online.

Ra vẻ vô tư là thế. Nhưng đêm về là lúc tôi sợ hãi nhất. Tôi sợ bóng tối, sợ đối diện với chính mình, sợ phải nhìn lại những hình ảnh đáng sợ từ quá khứ khi lý trí lục lại trong tiềm thức và chiếu vào đêm đen. Càng về khuya, tôi càng phải kiếm bạn để nói chuyện, nếu không muốn những sự việc không đáng nhớ trong ngày xâm chiếm đầu óc…

3 giờ sáng.

Tôi vẫn thao thức…

18 tuổi, có người đoạt giải nhất tiếng ca học đường. 18 tuổi, một bạn nào đó giành được học bổng du học toàn phần. Cũng 18 tuổi, một nữ sinh trở thành hoa hậu quốc gia, đại diện cho nước nhà tham gia hoa hậu thế giới. Nhìn lại mình, tôi thấy như “gánh nặng của xã hội”, chưa giúp gì được cho đời mà còn làm đời thêm khổ, cụ thể là vẫn dựa dẫm ba mẹ hằng ngày, chỉ mỗi việc ăn học mà cũng không xong, bị mất danh hiệu học sinh giỏi chỉ vì mối tình học trò không bền vững…Tôi hổ thẹn cho chính mình…

Không thể để mình tiếp tục dấn thân vào những suy nghĩ bi đát như thế, tôi chong đèn làm bài tập suốt đêm hôm đó, càng giải, tôi càng thích, càng hăng. Rồi tôi nghiệm ra: Tại tôi chưa chịu cố gắng, chứ chẳng phải tôi không thể làm được.

Nếu mấy ngày trước, tôi cứ ở trong vòng luẩn quẩn của sự đau khổ dằn vặt và sự hụt hẫng khi thành tích học tập xuống dốc, thì bây giờ, tôi tự thoát ra bằng cách quan tâm đến gia đình nhiều hơn.

Tôi bớt online, thỉnh thoảng giúp mẹ lau nhà, quét sân, rửa chén… Tôi bắt đầu tiết kiệm để sau này thực hiện một mục tiêu nhỏ nào đó… Trong vòng nửa tháng, tôi quên mất người con trai tôi đã từng xem là một phần của cuộc sống mình, tôi chẳng còn đau khổ nuối tiếc, và tôi trân trọng những người bạn xung quanh…Mẹ thấy tôi chuyển biến tích cực nên âm thầm mỉm cười…

Gặp bạn bè, thay vì khóc lóc kể lể, hoặc tỏ ra vui vẻ trong khi bụng dạ rối bời như trước, tôi lại vui thật sự và tìm mọi cách làm bọn chúng hài lòng. Mọi người đều rất đồng tình khi tôi sống đúng với tuổi 18 của mình: chín chắn hơn, yêu đời hơn, và nghiệm ra được lẽ sống…

Tôi bước vào tuổi 18 một cách kiêu hãnh. Tôi sẽ làm lại từ đầu. Tôi sẽ học tập thật tốt và quên đi chuyện tình cảm mông lung ấy…Tôi sẽ dành nhiều thời gian cho cậu bạn đặc biệt trong trái tim tôi – Quân. Tôi yêu ba mẹ nhiều hơn nữa, tôi sẽ giúp ích cho cộng đồng bằng cách tham gia hoạt động tình nguyện bất cứ khi nào rảnh… Chúng ta chỉ có thể ngẩng cao đầu khi trở thành một công dân thực thụ.

Nếu bạn đang bước vào tuổi 18 một cách chông chênh, không xác định được mục tiêu cụ thể, thì hãy thử theo cách của tôi xem! Tuổi 18 đánh dấu sự trưởng thành, nhưng vẫn còn là teen đấy bạn ạ. Tôi hết sức nâng niu và trân trọng. Tuổi 18 kiêu hãnh của tôi ơi!

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: